Tài nguyên dạy học

LỜI HAY Ý ĐẸP

Ngoảnh đầu lại mọi cái chỉ là không. Dưới vầng dương thấp thoáng bóng cây tùng .

Báo Mới.Com

Từ điển online


Tra theo từ điển:



Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Truyện Cười

    Việt Video

    Chào mừng quý vị đến với Thư Viện Ngữ Văn của Ngô Quang Hớn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Nhạc >

    Bài Thánh Ca Buồn

    Sáng tác: Nguyễn Vũ
    Trình bày: Elvis Phương

    Bài thánh ca đó còn nhớ không em,

    Noel năm nào chúng mình có nhau,

     Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt.

     Áo trắng em bay như cánh thiên thần

    Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân

    Cùng nhau quỳ dưới tượng Chúa cao sang,

    Xin cho đôi mình suốt đời có nhau,

    Vang trong đêm lạnh bài ca Thiên Chúa.

    Khẽ hát theo câu đêm thánh vô cùng

    Ôi giọng hát em mênh mang buồn...

    Rồi mùa giá buốt cũng qua mau,

    Lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu.

    Rồi một chiều áo trắng thay màu

    Em qua cầu xác pháo bay sau

    Lời nguyện mình Chúa có nghe không

    Sao bây giờ mình hoài xa vắng

    Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian

    Bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu

    Rồi những đêm thánh đường đón Noel

    Lang thang qua miền giáo đường dấu yêu

    Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối

    Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn

    Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi...

    Tôi nghe bài thánh ca buồn trong một buổi chiều lặng gió... Noel Sài Gòn chỉ rộ lên vào đêm, khi mà đèn đóm được mắc sáng, người người đổ ra đường đông nghịt... chỉ có tôi, một mình ngồi lại nơi khuôn viên nhà thờ, dưới chân Đức mẹ và nhớ đến em. Giờ này trời Hà Nội chắc đang lạnh lắm, phải không em? Em tôi nhỏ nhắn, rúc người vào chiếc áo len dày, khẽ xuýt xoa mỗi khi có một cơn gió ập đến. Nhớ những chiều cùng em rảo bước trên con đường quen thuộc, nhớ hàng cây, ghế đá cạnh bờ Hồ... nhớ những ánh nhìn trầm ấm mà em dành cho tôi. Tất cả như nghịch lý với sự xa cách mà tôi đang sở hữu...

    Ngày ấy, tôi - một cậu học trò hiếm hoi từ miền Nam ra Bắc. Em, một cô gái Hà Thành dịu dàng từ tâm tính, cử chỉ cho đến cách chuyện trò... Tôi bị thu hút bởi em ngay lần gặp đầu tiên, rồi làm quen, rồi thân thiết như hai người bạn đã quen nhau từ lâu lắm. 3 năm học đầy cam go, tình cảm tôi dành cho em vẫn êm đềm, thầm lặng như mặt hồ Hoàn Kiếm, em cũng vậy, những quan tâm, lo lắng cho tôi thật gần gũi và chân thật. Cả hai như đã âm thầm dành cho nhau gần như trọn vẹn trái tim mình... Năm cuối khoá, tôi đã ngỏ lời với em, và thật hạnh phúc vì em cũng đã đồng ý, khoảng thời gian một năm đó sao mà trôi qua nhanh quá. Nó như một mũi tên được bắn ra ngay lúc cái gật đầu của em bẽn lẽn. Ngay khi hai gò má em đỏ hồng e thẹn trước lời tự thú muộn màng của một trái tim yêu chân thành, tôi chết ngạt, và rồi chỉ kịp bừng tỉnh người để đón nhận lấy em từ vòng tay chưa quá đủ cứng cáp của mình... để được nghe em thủ thỉ những lời yêu mà hằng bấy lâu tôi mong ước.

    Tôi nhớ mãi chuyến tàu định mệnh đã đưa tôi xa em từ sau ngày tốt nghiệp. Tôi cũng không biết rằng đó là hình ảnh cuối cùng mà tôi còn giữ lại trong mắt mình về em, một cô gái trong sáng đẫm nước mắt của buổi tiễn đưa... Tôi không trách em đâu vì phải theo ý gia đình để thành thân với một người đầy đủ công danh, địa vị. Chỉ trách sao thượng đế không thương cho cuộc tình đôi mình mà phải để chia lìa quá sớm. Đến giờ tôi mới hiểu, vì sao ánh mắt em lại buồn, tại sao em lại nhiều lần xin được cùng tôi vào Sài Gòn... Một chút linh cảm tôi cũng không có, để rồi đến lúc mất đi... tôi lại cảm thấy nhớ em nhiều đến thế.

     
     
     

    Lời nguyện mình Chúa có nghe không
    Sao bây giờ mình hoài xa vắng
    Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian
    Bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu

    Cứ mỗi mùa Noel về, tôi lại nhớ em, nhiều vô hạn. Tôi đã để dành nỗi nhớ này trong suốt khoảng thời gian dài, như một cách tự trừng phạt mình, bởi tôi chưa cảm thấy mình có thể yêu thêm một ai khác nhiều như em được... Tôi vẫn mỉm cười bước tiếp trên những con đường mùa đông - ngày xưa em thích mùa đông, thích những điều giản dị trẻ con như thế - tôi vẫn hát mãi bài thánh ca buồn quen thuộc, cho em, cho tôi, cho tình cảm hai ta. Ở nơi xa này, tôi vẫn dõi theo em bằng một tình yêu chân thật... dù biết mọi chuyện giờ là dang dở.

    Rồi những đêm thánh đường đón Noel
    Lang thang qua miền giáo đường dấu yêu
    Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối
    Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn
    Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi...

    Có thể trách được một ai đó lại yêu nhiều đến thế? Để tôi trách tôi, và tôi khỏi nhớ em... Tôi giật mình, vẫn là chiều Sài Gòn hanh hao gió, bụi đường và xập xình nhiều tiếng nhạc xen lẫn. Không khí Noel vẫn không khác gì ngoài cây thông, trái châu, đèn chớp tắt... mọi thứ đều nhân tạo một cách rất hài hoà... Nhưng tâm cảm thì có thật, tình yêu thì có thật. Tôi biết những chờ đợi của mình là vô vọng, những ước muốn lúc này đã trở thành viễn vông, nhưng tôi vẫn muốn dành cho em phần tinh khôi nhất trong tình cảm của mình. Dẫu đã mấy mùa Noel rồi chúng mình xa nhau, nhưng tôi tin rằng ở nơi nào đó, người tôi yêu hạnh phúc...

    Nguyên Khánh

       

    Nhắn tin cho tác giả
    Dương Thị Hoàng Hà @ 18:31 05/05/2011
    Số lượt xem: 1005
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Bài Thánh Ca Buồn

     
    Gửi ý kiến