Tài nguyên dạy học

LỜI HAY Ý ĐẸP

Ngoảnh đầu lại mọi cái chỉ là không. Dưới vầng dương thấp thoáng bóng cây tùng .

Báo Mới.Com

Từ điển online


Tra theo từ điển:



Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Truyện Cười

    Việt Video

    Chào mừng quý vị đến với Thư Viện Ngữ Văn của Ngô Quang Hớn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Thơ >

    Cung đàn xưa

     

    Hồn cầm phong sương hình dáng xuân tàn.

    Ngày dần buông trôi sầu vắng cung đàn. 
    Từ người ra đi chờ vắng tin người 
    Từ người ra đi là hết mơ rồi. 

    Cung thương là tiếng đàn 
    Cung nam là tiếng người. 
    Ai oán khúc ca cầm châu rơi 
    Tình duyên lãng đãng, nhớ thương dần pha phôi. 

    Cung đàn ngân buồn xa vắng trong tiếng thầm 
    Buồn tê tái trong tiếng ngân, buồn như lúc xuân sắp tàn. 
    Ơi đàn xưa còn vang nhắc chi tới người 
    Lòng ta tắt bao thắm tươi u hoài duyên đưa. 

    Chiều năm xưa gót hài khai hoa, 
    Mắt huyền lưu xuân, dáng hồng thơm hương. 
    Chiều năm nay bóng người khơi thương 
    tiếng đàn gieo oan giấc mộng chàng Trương. 

    Giờ còn mong chi người hát theo đàn 
    Giờ còn mong chi hợp cánh hoa tàn. 
    Lời đàn năm xưa se kết đôi lòng 
    Lời đàn năm nay đôi lứa xa vời. 

    Khi hôn hoàng xuống dần 
    Trăng lên vàng mái lầu, 
    Nghe thoáng tiếng kinh cầu xa xa, 
    Ngàn lau thấp thoáng bóng kinh kỳ sầu bao la 

                     Văn Cao

     


     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hoài Hương @ 16:51 05/12/2010
    Số lượt xem: 844
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến