Tài nguyên dạy học

LỜI HAY Ý ĐẸP

Ngoảnh đầu lại mọi cái chỉ là không. Dưới vầng dương thấp thoáng bóng cây tùng .

Báo Mới.Com

Từ điển online


Tra theo từ điển:



Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Truyện Cười

    Việt Video

    Chào mừng quý vị đến với Thư Viện Ngữ Văn của Ngô Quang Hớn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Thơ >

    Lời hát ru cho mẹ

    Một buổi tối bình yên, con trai đầu lòng ngả vào lòng Mẹ, như chú bé mãi cần che chở sau hơn 50 năm bôn ba trong cõi người
    Con đi nhiều nơi biết nhiều điều mà sao chưa đếm hết nếp nhăn và nỗi buồn của Mẹ
    Ngày Mẹ tuổi 39 con vừa 19, Cha vội đi về nơi thăm thẳm
    Mẹ cùng chúng con đã chếnh vếnh bao năm bao năm đêm suông ngày ắng
    Mẹ cắn nỗi buồn vào mạch máu, gọi về cơn mưa đền cây

    Đã rất lâu con mới được ôm lấy Mẹ, vầng ngực cõi lòng như cánh đồng thân thuộc ngàn đời
    Chúng con luôn thấy Mẹ từ xa tới gần, trên cao, phía trước, đằng sau. Mẹ là biểu tượng đẹp nhất trong ý nghĩ nguyên thuỷ của con được bảo toàn
    Mẹ đã luân chuyển trong chúng con hình hài về Hạnh phúc
    Hãy cho con chạm đôi môi và những ngón tay vừa kịp trở lại non tơ, chạm vào những vết hằn của Mẹ
    Và Cha cũng về, vỗ về và ôm lấy, vì Cha chưa bao giờ rời xa chúng ta. Người đi cùng chúng con, Người ở lại trong ngôi nhà này, dõi theo và chở che cho Mẹ.
    Và cánh đồng bội thu đang phơi bày triệu triệu gốc rạ ươm vàng đường rơm no ấm mùa vàng ngây ngất đang nảy giấc mạ non ẩn cất
    Như Mẹ đã luống mùa và Mẹ lại mùa lên

    Mùa lạ mùa quen về Mẹ đêm nay, mạnh mẽ và yếu mềm, bình lặng và hối hả
    Là chúng con, sau ngàn ngày vội vã
    Đã quyến luyến được Hà Nội về đây
    Mẹ bừng ánh mắt, Mẹ mở vòng tay
    Để con được một lần và nhiều lần thơ bé, khi con biết tìm cặn kẽ về nơi Mẹ sinh ra và xa cách
    Không bao giờ xa cách nữa, vì Hà Nội đang chảy trong huyết quản của con và thuộc về sự vĩnh hằng của Mẹ
    Mẹ đã ru chúng con mùa mùa và hôm nay con cất lời ru bất tận tinh khôi cho Mẹ
    Mẹ hãy hoan hỉ thanh xuân bội phần Mẹ nhé, vì con tặng Mẹ một niềm vui bát ngát
    Con sẽ đem đến người con gái thấu hiểu và yêu thương Mẹ, như một Hà Nội nhỏ muốn thuộc về Người
    Người con gái ấy là cánh đồng sẽ nở nang những hình hài ánh sáng cho chúng ta truyền kiếp


    (2.11.03)

    Vi Thùy Linh


    Nhắn tin cho tác giả
    Ngô Quang Hớn @ 19:12 13/08/2010
    Số lượt xem: 550
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến