Tài nguyên dạy học

LỜI HAY Ý ĐẸP

Ngoảnh đầu lại mọi cái chỉ là không. Dưới vầng dương thấp thoáng bóng cây tùng .

Báo Mới.Com

Từ điển online


Tra theo từ điển:



Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Truyện Cười

    Việt Video

    Chào mừng quý vị đến với Thư Viện Ngữ Văn của Ngô Quang Hớn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Thơ >

    Phan Thiết! Phan Thiết

    Nhớ khi xưa ta là chim Phượng Hoàng

    Vỗ cánh bay chín tầng trời cao ngất

    Từ Dao Ly tới trời Đâu Suất

    Và lùa theo không biết mấy là hương

    Lúc đằng vân gặp ánh sáng chặn đường

    Chạm tiếng nhạc, va nhằm thơ thiên cổ

    Ta lôi đình thấy trăng sao liền mổ

    Sao tan tành rơi xuống một cù lao

    Hóa đài điện đã rất nên tráng lệ

    Ở ngôi cao ngước mắt nhìn ra bể

    Phong lưu ghê, sang trọng chẳng vừa chi

    Ta mê man như tới chốn Phượng Trì

    Ở mãi đấy không về Thiên Cung nữa

    Nhưng phép lạ có một vì Tiên nữ

    Hao hao như nàng nguyệt cõi Đào Nguyên

    Ta đắm mê trong ánh sáng trần duyên

    Và van lạy xin cô nàng kết ngãi 

    Mĩa mai thay cho Phượng Hoàng ngu dại

    Là ta đây đang ở kiếp muôn chim

    Trở lại Trời tu luyện với muôn đêm

    Hớp tinh khí lâu năm thành chánh quả

    Ta trở nên như ngọc đàng kim mã

    Rất hào hoa, rất phong vận: Người Thơ

    Ta là trai khí huyết ước ao mơ

    Người thục nữ sanh giữa thời vô thượng

    Rồi ngây dại nhờ thất tinh chỉ hướng

    Ta lang thang tìm tới Lầu Trăng

    Lầu Ông Hoàng, người thiên hạ đồn vang.

    Nơi đã khóc, đã yêu thương da diết

    Ôi trời ôi! là Phan Thiết Phan Thiết

    Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi

    Ta đến nơi Nàng ấy vắng lâu rồi

    Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ

    Trăng vàng ngọc, trăng ân tình, chưa phỉ!

    Ta nhìn trăng khôn xiết ngậm ngùi trăng

    Ta vãi tung thơ lên tận sông Hằng,

    Thơ phép tắc bỗng kêu rên thống thiết

    Hỡi Phan Thiết! Phan Thiết!

    Mi là nơi ta chôn hận ngàn thu

    Mi là nơi ta sầu muộn ngất ngư. 

                                         Hàn Mạc Tử


    Nhắn tin cho tác giả
    Ngô Quang Hớn @ 23:08 16/06/2010
    Số lượt xem: 424
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến