Tài nguyên dạy học

LỜI HAY Ý ĐẸP

Ngoảnh đầu lại mọi cái chỉ là không. Dưới vầng dương thấp thoáng bóng cây tùng .

Báo Mới.Com

Từ điển online


Tra theo từ điển:



Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Truyện Cười

    Việt Video

    Chào mừng quý vị đến với Thư Viện Ngữ Văn của Ngô Quang Hớn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    NHÂN NGÀY 20/11

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Trần Thị Thanh Dung (trang riêng)
    Ngày gửi: 10h:40' 17-11-2010
    Dung lượng: 501.5 KB
    Số lượt tải: 18
    Số lượt thích: 0 người
    Đã có biết bao bài thơ, bài văn viết về người thầy, những tình cảm sâu sắc và niềm biết ơn vô hạn với thầy cô. Nhân ngày 20 - 11 xin gửi tới mọi người những vần thơ (sưu tầm) như một món quà kính dâng lên các thầy cô.
    Khi thầy về nghỉ hưu
    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
    Con nao nức bước vào trường trung học
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi
    GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN

    Có thể bây giờ cô đã quên em
    Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
    Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
    Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.
    Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
    Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
    Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
    Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
    Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ
    Cho em được trở về chốn ấy
    Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
    Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
    Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
    Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
    Chẳng ai học xong bài học làm người!
    Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
    Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
    Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
    Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
    Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
    Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...
    Nhớ Thầy
    Khi em mãi nhìn ngu ngơ qua cửa
    Thầy ân cần, âu yếm đến bên em
    Viết bài đi ! Ơi ! Cô bé ngô ngây…
    Bảng sẽ khóc ! Nếu không nhìn nó đấy !

    Bụi bay bay rơi đầy trên trang giấy
    Phấn vương vương trên mái tóc điểm sương
    Rớt xuống theo những thao thức đêm trường
    Rơi mất cả…tuổi Thầy theo năm tháng !

    Có những lúc mắt Thầy như bãng lãng !
    Hạt buồn theo những lời giảng ấm nồng
    Bụi thời gian như chợt bỗng mênh mông…
    Nào ai biết lòng Thầy không tĩnh lặng !

    Rơi rơi mãi…những cơn mưa bụi phấn
    Trên suốt cuộc đời Thầy vẫn không màng
    Bục giảng trên cao như chợt thênh thang…
    Thầy trơ trọi - Mang khuôn vàng trao lại !

    Có những lúc lời Thầy vang vang mãi
    Hạt phấn đầy trên vai áo Thầy tôi
    Bụi rơi rơi trong suốt cả cuộc đời
    Nào ngăn được lòng Thầy như biển rộng !
    Rơi cho đời những tin yêu - mơ mộng…
    Trên nhân gian - Thầy trao hết cho người
    Tóc Thầy như bạc - bạc mãi không thôi
    Vương lấm tấm biết bao là bụi phấn !

    Em bỗng thấy cả lòng mình trầm lắng
    Yêu làm sao hình bóng quá thân thương
    Phút giây xưa, những buổi ở Giảng đường
    Nầy là bạn - Là Thầy - Là phấn trắng !

    Làm sao nói - Tình Thầy luôn sâu nặng
    Có thể là theo suốt cả cuộc đời
    Nào những bâng khuâng, nhung nhớ đầy vơi!
    Quên đi ư ? Sẽ là điều…không thể !

    Ngày xưa ấy ! Niềm mến thương là thế
    Thầy yêu ơi ! Xin trao mãi về Thầy !
    Dạy dỗ ta…bao lẽ phải, điều hay…
    Khi… tuổi Thầy…mãi đầy cùng bụi phấn !



    Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20 - 11, Chúc Quý Thầy, Cô
    Sức khỏe, Hạnh phúc và Thành đạt!
    N.G.Định



    Avatar
    Kính chúc Thầy ngày 20/11 thật hạnh phúc và đầy niềm vui bên đồng nghiệp và học trò !
    Avatar
    Cám ơn cô Dung rất nhiều!
     
    Gửi ý kiến