Tài nguyên dạy học

LỜI HAY Ý ĐẸP

Ngoảnh đầu lại mọi cái chỉ là không. Dưới vầng dương thấp thoáng bóng cây tùng .

Báo Mới.Com

Từ điển online


Tra theo từ điển:



Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Truyện Cười

    Việt Video

    Chào mừng quý vị đến với Thư Viện Ngữ Văn của Ngô Quang Hớn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Thơ >

    QUÊ HƯƠNG

     

     

    Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
    "Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.

    Nhớ những ngày trốn học
    Đuổi bướm cầu ao
    Mẹ bắt được...
    Chưa đánh roi nào đã khóc
    Có cô bé nhà bên
    Nhìn tôi cười khúc khích...

    Cách mạng bùng lên
    Rồi kháng chiến trường kỳ
    Quê tôi đầy bóng giặc
    Từ biệt mẹ tôi đi

    Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
    Cũng vào du kích
    Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
    Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)
    Giữa cuộc hành quân không nói được
    một lời...
    Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
    Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

    Hòa bình tôi trở về đây
    Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
    Lại gặp em
    Thẹn thùng nép sau cánh cửa
    Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
    - Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
    Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi
    Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

    Hôm nay nhận được tin em
    Không tin được dù đó là sự thật
    Giặc bắn em rồi quăng mất xác
    Chỉ vì em là du kích, em ơi!
    Đau xé lòng anh chết nửa con người!

    Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
    Có những ngày trốn học bị đòn, roi
    Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
    Có một phần xương thịt của em tôi.

    GIANG NAM  


    Nhắn tin cho tác giả
    Phiêu Diêu @ 18:06 17/12/2010
    Số lượt xem: 3252
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    1 - QUÊ HƯƠNG của KIM GIANG

    Về với quê hương
    Gạn bớt gió sương pha màu trên tóc Mẹ
    Mẹ tôi...
    Như cánh cò bay lẻ!!!
    Đón cơn mưa.

    Về với quê hương
    Cồn cào nhớ những buổi trưa
    Nơi có bụi tre đu đưa đánh võng
    Đất nhẵn lỳ mài thủng miếng kê mông
    Ô ăn quan đầy túi vỏ ốc đồng.

    Về với quê hương
    Nhớ cô gái tuổi hồng
    Má cứ ửng khi gió đông hây hẩy,
    Chân sáo líu lo trên đường quê bay nhảy
    Chẳng biết buồn chỉ thấy tết cả năm,
    Đầy ắp ước mơ, tròn vạnh tuổi trăng rằm.

    Về với quê hương
    Con mắt hồ thu đằm bao nhung nhớ
    Nhiều trẻ trai một thủa muốn nghiêng mình.
    Nhớ cây si, giếng nước sân đình
    Nhớ tiếng trống thùng thình đêm trăng sáng;
    Động mái chèo khua
    Sóng sánh vàng ai lai láng rắc trên sông.

    Về với quê hương
    Như có thần tiên đưa ta vào giấc mộng
    Sao Thần Nông chứng kiến một mối tình,
    Tàu lá che sương mà nên chồng vợ
    Đắm đuối bờ sông hết lở lại bồi,
    Thời gian theo nước chảy xuôi
    Chỉ tình yêu mãi như thời nguyên sơ
    Như thuyền vỗ sóng ước mơ
    Như Ba Vì với nàng thơ sông Hồng
    .

    2-QUÊ HƯƠNG của TẾ HANH

    Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
    Nước bao vây cách biển nữa ngày sông
    Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng
    Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
    Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
    Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang
    Mảnh thuyền to như mảnh hồn làng
    Rướn thân trằng bao la thâu góp gió.
    Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ
    Khắp dân làng tấp nập đón ghe về
    Nhờ ơn trời , biển lặng cá đầy ghe
    Những con cá tươi non thân bạc trắng
    Dân chài lưới làng da ngăm rám nắng
    Khắp thân người nồng thở vị xa xăm
    Chiếc thuyền im bến mõi trở về nằm
    Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.
    Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
    Màu nước xanh, cá bạc chiếc buồm vôi
    Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
    Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá


     3- QUÊ HƯƠNG của TRÚC QUỲNH ( 1)

    Mẹ ơi hôm nay cô giáo dạy
    "Quê hương mình rất giàu đẹp văn minh"
    Học bài trên con thấy tủi thân mình
    Người viễn khách bơ vơ nơi xứ lạ

    Mẹ ơi Mẹ !!Quê hương xa lạ quá
    Tiếng Việt con chỉ bập bẹ đôi câu
    Hình ảnh thân thương chẳng có trong đầu
    Gia đình quyến thuộc người quen không có

    Mẹ ơi Mẹ!!! Quê hương vẫn còn đó
    Nhưng với con thật là quá xa vời
    Mong ước thành chim nhỏ vượt trùng khơi
    Một lần thăm Việt Nam nơi sanh Mẹ

    Lượn cánh bay Mẹ ơi con đã ghé
    Việt Nam kìa một dải đất cong cong
    Dạ xuyến xao nao nao cả cõi lòng
    Ôi !!! Đẹp quá....Việt Nam tươi đẹp quá

    Dải đất nhỏ xinh xinh hòa núi đá
    Chen lẫn cùng biến ngát một màu xanh
    Lúa vàng bông cây trái ngọt sai cành
    Sông nặng đỏ phù sa hiền hòa chảy

    Thật tuyệt vời bức tarnh con vừa thấy
    Nhưng lặng buồn tự hỏi..."Tại vì đâu....???"
    Mẹ và Cha phải mưa nắng dãi dầu
    Đời hiu quạnh...tủi buồn thân viễn xứ

    Để cho con chịu chung đời cô lữ
    Thoáng chạnh lòng khi ai hỏi "Quê hương...???"
    Câu giản đơn và cũng rất bình thường
    Nhưng con vẫn ngập ngừng lời giải nghĩa.....

    Mẹ ơi Mẹ giờ đây con thấm thía
    Quê hương là những cái chẳng gần ta
    Mà rất xa....đó là những mái nhà
    Có khói chiều quyện hương mùi gạo mới

    Quê hương là cánh đồng xanh phơi phới
    Bầy trẻ thơ vắt vẻo trên mình trâu
    Bà Mẹ quê bỏm bẻm ngồi nhai trầu
    Đôi trai gái hẹn hò đêm khuya vắng

    Quê hương là những con đường ngập nắng
    Tiếng võng đưa kẽo kẹt buổi trưa hè
    Ngọn gió đùa xào xạc những hàng tre
    Ong bướm lượn quanh vườn thơm hương bưởi

    Quê hương là những tháng ngày rong ruổi
    Là nắng chiều nghiêng đổ dòng sông quê
    Với câu hát "Người ơi....ở đừng về...."
    Man mác buồn cánh lục bình tím biếc

    Quê hương là những cánh diều xanh biếc
    Dìu tuổi thơ cùng ước vọng bay cao
    Tới trăng sao cùng gởi tới lời chào
    Cho Việt Nam_quê hương tình chan chứa

    Quê hương là những trưa hè đổ lửa
    Của miền Trung nắng cát bỏng da người
    Nhưng dịu dàng bởi nụ cười thật tươi
    O gái Huế bên sông Hương êm ả

    Quê hương là những vùng khô sỏi đá
    Đất chai cằn mầm sống chẳng sinh sôi
    Nhưng giờ đây cây xanh đã đâm chồi
    Bằng mồ hôi của bao người tuôn đổ

    Quê hương là tiếng còi xe trên phố
    Tiếng rao buồn của người gánh hàng rong
    Của Bé thơ vất vưởng đời long đong
    Mãi trôi nổi giữa dòng đời cuộn chảy

    Ôi Quê hương !!! Mẹ ơi còn nhiều đấy
    Một mình con sao kể nổi bây giờ
    Muốn đầy đủ...chắc cần cả tập thơ
    "Quê hương là gì....???" họa chăng mới hết...............


    4- QUÊ HƯƠNG của MINH TUẤN :

    Thơ ai viết khúc quê hương
    câu ru nỗi nhớ ,tình thương khoảng trời
    mắt nhìn giọt nắng xa rơi
    tai êm tiếng hát của thời xa xôi.

    Con tôm cái tép đâu rồi
    lời ru của mẹ cho nôi ấm nồng
    con cò mơ nước thật trong
    sa cơ cũng muốn tấm lòng sắt son.

    Bước chân chập chững lối mòn
    cha dìu mẹ dắt ,nuôi con lớn dần
    nắng mưa tắm gội tấm thân
    da nâu màu đất ,tóc nồng hương trưa.

    Nỗi niềm gói những hạt mưa
    tròn vo tâm sự... ngày xưa bây giờ
    lệ lăn tiếc những cơn mơ
    mồ hôi đếm giọt như chờ mùa xanh.

    Sông quê dáng vẫn hiền lành
    đêm trăng in bóng gọi canh hẹn hò
    ngày mây in mặt gương to.
    gió reo muôn khúc chung lo với đời.

    Cánh đồng quên cả nghỉ ngơi
    khi xanh mùa lúa ,lúc ngời sắc ngô
    con trâu quen cảnh nô đùa
    trên lưng cõng những tuổi thơ đi cùng.

    Sáo diều ,réo rắt chiều rưng
    khói lam bóng tỏa tìm vùng mây cao
    chiều quê đã hết ồn ào
    núi sông muốn để trăng sao êm đềm.

    Đường mòn bụi cát mà êm
    bởi chân ta bước vững bền từ đây
    cỏ hoa dệt mộng thơ ngây
    vắt trong sỏi đá dâng đầy hương thơm.

    Bao năm giấc ngủ chập chờn
    mấy mùa mưa nắng ,keo sơn hẹn thề
    tiếng thơ muốn gọi hồn quê
    cho vơi nỗi nhớ đang về trong tim.


    5- QUÊ HƯƠNG của TRÚC QUỲNH (2)

    Quê hương giản dị chẳng đâu xa
    Bãi mía vườn rau với ruộng cà
    Khóm trúc bờ đê chiều nhạt nắng
    Dập dờn sóng lúa chạy la đà

    Quê hương mộc mạc chẳng kiêu sa
    Mái lá đơn sơ dưới nắng tà
    Khói toả lam chiều thơm gạo mới
    Du dương tiếng gió hát ngân nga

    Quê hương sách sử đã in ra
    Một dải cong cong khảm ngọc ngà
    Núi đá chênh vênh bên biển lớn
    Rừng xanh suối mát trãi muôn hoa

    Quê Hương êm ả những lời ca
    Điệu Bắc Nam ai thật mặn mà
    Xứ Huế Trường Tiền thôn Vỹ Dạ
    Ai nghe thấy tiếng cũng mơ ra

    Quê hương nhuộm đỏ bởi phù sa
    Chín nhánh rồng bay tạo vóc ngà
    Vựa lúa phì nhiêu xanh bát ngát
    Đàn cò trắng lượn phía trời xa

    Quê hương mãi mãi ở trong ta
    Dẫu có tha phương biệt mái nhà
    Đất Tổ là gì ai cũng hiểu ...
    Như là ....chỉ một Mẹ và Cha ......!!!
     
    Gửi ý kiến